post-thumb

Điều gì thúc đẩy bạn chống lại thứ mang tên “đấu tranh cho cuộc sống”? Tại sao bạn lại làm điều đó? Để tồn tại? Vì nghĩa vụ? Vì lợi ích ? Vì một nhiệm vụ? Hay vì sự kích thích, hoặc niềm vui?

Và bạn định nghĩa mục tiêu nghề nghiệp, vai trò như một người cha hay người mẹ, một bạn tình, người yêu hay người bạn của mình như thế nào? Bạn sẽ cần phải làm gì trong những “vai trò” đó?

Tôi biết là bạn bận rộn và bạn không có thời gian để ngó qua tất cả những câu hỏi mang tính triết học này. Nhưng xin hãy dừng lại chỉ một phút thôi. Những câu hỏi này có tầm quan trọng mang tính nền tảng bởi câu trả lời mà bạn đưa ra sẽ giúp bạn định hình cuộc đời của chính mình.

• Chúng là nguyên nhân cho các lựa chọn của bạn.
• Chúng được hình thành từ thái độ của bạn ở nơi bạn làm việc, trong các mối quan hệ, và trong mọi phần còn lại của cuộc đời bạn.
• Chúng quyết định sự hiệu quả, chất lượng công việc, tính nhất quán và ổn định trong sự nghiệp của bạn; cả cách bạn giáo dục con cái; và quan trọng nhất là;
• Chúng chịu trách nhiệm cho trạng thái bên trong: bên trong bạn, bạn cảm thấy thế nào về chính mình và về cuộc đời mình.

Tôi rất thích nghe câu chuyện nhỏ này, nó là về động lực, sự ưu tú và hạnh phúc của con người. Câu chuyện được viết bởi Peter Drucker, một trong những chuyên gia về quản lý và lãnh đạo hiện đại. Nội dung câu chuyện là về một nhân sự tận tâm muốn tìm hiểu các động lực ảnh hưởng đến sự sáng tạo, năng suất và tâm trạng của người khác.

Và câu chuyện kể cho chúng ta cách cô ấy tìm ra câu trả lời cho mình.

Ngày nọ, cô gái bước vào một khu công trình, nơi một ngôi đền đang được xây. đó là một ngôi đền tuyệt đẹp: không bê tông, không sắt thép mà được chạm khắc bởi đá và gỗ cùng những vật liệu tự nhiên khác.

Có một nhóm thợ đang ở đó, đập và đục các khối đá cẩm thạch và đá hoa cương. Vài người đang tạo khối cơ bản cho ngôi đền, số khác lại vẽ hình các vị thánh thần và quỷ dữ. Âm thanh tiếng đục đá vang vọng khắp nơi, ồn ào như tiếng dế kêu trong một ngày hè nóng nực.

Đến với người thợ đầu tiên, cô gái hỏi: “Anh đang làm gì thế?”

Người đàn ông nhìn cô qua đống lộn xộn, không hề dừng tay, anh ta lẩm bẩm: “Thật đúng là một câu hỏi kì lạ! Cô không thấy tôi đang làm gì ư? Tôi đang xẻ đá, cô gái à!”

Cô gái gật đầu và chuyển tiếp sang phần thứ hai của cuộc phỏng vấn: “Tại sao anh lại làm điều này?”

“Chà! Lại thêm một câu hỏi vô lý cho những người chẳng có gì để làm trong cuộc đời họ! Tôi có một gia đình cần phải chăm lo. Tôi cần tiền. Tôi xẻ đá.”

Đến với người thợ thứ hai, cô gái hỏi: “Anh đang làm gì ở đây thế?”

Người đàn ông nhìn cô, với niềm tự hào tỏa sáng từ vầng trán mình: “Tôi ư? Ồ, tôi đang tạo nên những khối đá có chất lượng tốt nhất trong thị trấn này. Tôi đã học được những kĩ năng qua nhiều năm luyện tập và tôi thực sự xuất sắc trong lĩnh vực của mình. Nhìn xem! Hãy ngắm nhìn những cạnh rìa sắc nét, những đường cong và bề mặt nhẵn nhụi này! Không ai có thể làm được điều đó quanh đây!”

Rồi cô hỏi: “Tại sao?”

“Tại sao ư? Đoán xem, cô gái! Tôi muốn có một cuộc sống tốt đẹp! Tôi có kĩ thuật và tham vọng. Tôi muốn cả thế giới biết rằng tôi là tốt nhất!”

Với người thợ thứ ba, cô hỏi: “Anh đang làm gì ở đây?”

Người đàn ông dừng công việc của mình lại, nhìn cô với nụ cười rạng rỡ và trả lời: “Tôi đang xây một ngôi đền, cô gái à!”

Có hai câu hỏi xuất hiện ở đây:

Ai trong số ba người đàn ông sẽ có nhiều cơ hội hạnh phúc nhất? Không nghi ngờ gì, đó là người có câu trả lời là anh ta đang xây đền. Công việc là nguồn vui của anh ta. Anh là đại diện cho cách Khalil Gibran định nghĩa về công việc như là: “Tình yêu làm mọi vật hiện hữu”. Công việc của người này chính là nhiệm vụ của anh ta. Anh ta không xẻ đá, anh ta đang xây một ngôi đền, và anh ta đang làm việc cho một lý tưởng, một tầm nhìn cao hơn và một thế giới tốt đẹp hơn.

Câu hỏi thứ hai là về sự năng suất và sự ưu tú trong công việc. Câu hỏi này có thể gây ra nhiều tranh luận dù chỉ có một điều duy nhất đáng được quan tâm ở đây.

Người thợ xẻ đá được dẫn dắt bởi tham vọng của mình, không nghi ngờ gì, cũng là một người chuyện nghiệp. Nhưng anh ta có một vấn đề lớn: Mục đích công việc của anh ta chỉ là để thể hiện cái tốt của mình. Anh ta không thực sự quan tâm đến ngôi đền, mà chỉ quan tâm đến bản thân mình. Và nếu ngôi đền có sụp đổ, mà những khối đá vẫn còn hiện hữu với chữ kí của anh ta trên đó, thì anh ta vẫn sẽ có thể gọi đó là “thành công”.

Nhưng người đàn ông thứ ba không hề bận tâm đến việc liệu công việc của mình có được công nhận hay không. Anh ta đã nhìn thấy toàn cảnh ngôi đền, và anh ta làm việc vì viễn cảnh ấy. Anh ta có thể không khéo léo nhưng sự cống hiến của anh ta có thể sẽ bền bỉ và trường tồn hơn bởi nó bao gồm trọn vẹn mọi thứ.

Và tôi không biết bạn thế nào, nhưng nếu tôi là GM của dự án đó, tôi cho anh ta làm trợ lý cá nhân của mình. Tôi sẽ không đề bạt người đàn ông thứ hai lên một vị trí nào cao hơn vị trí đào tạo cho những người thợ tiềm năng. Tôi sẽ xem xét việc sa thải người đàn ông thứ nhất.

Còn bạn sẽ làm gì?

Bạn định nghĩa công việc, các mối quan hệ và cuộc đời mình như thế nào?

Tại sao, hay mục đích gì khiến bạn thực hiện chúng?

Please follow and like us:

Share your thoughts

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *